Tadioto: ” lúa” tới lạ thường
Ten ten ten: nhạc chuông bài kiss the rain vang lên, cầm điện thoại lên coi:” Ra tadioto ngồi nhé! chỗ Triệu Việt Vương”. Nhảy Vù lên con 67 không quên mang theo chiếc áo cổ lông ấm cúng, chạy lòng vòng cũng tới nơi. Điều đập vào mắt tôi đầu tiến là: hai con xe cd loại 50cc, và 125cc cổ dựng phía ngoài tiếp tới là con Mink, và seica nhìn khá chất đoán chủ quá cũng khá chơi đây, đang trầm trồ ngắm các em honda xinh đẹp thì: Ê tao ở đây, thằng bạn ới … vào quán không khí thật ấm cúng, một thứ nhạc khá lạ theo tôi đoán đó là loại nhạc dân gian Pháp, khung cảnh gạch trần, có trang điểm các bức anh lạ , chẳng theo một chủ đề nào cả khiến tôi tò mò, nhìn từ phía trong những chiếc bạn để cạnh nhau cũng khập khiếng tới lạ thường, hay những cái ghế đã sờn cũ lâu rồi mà tôi nhớ mười mấy năm về trước nhà mình có dùng, sau khi lòng qua một vòng ngắm nghía tranh treo tường tôi thấy chủ quán hẳn là một người có am hiểu và đam mê nghệ thuật, sự sắp xếp vô tâm tới lạ thường. Những bức ảnh có khi trả liên quan gì tới nhau lại gợi cho tôi những cảm giác hay hay là lạ. Quán khá vắng khách có lẽ tôi thích vậy bởi ngồi đây có thể nói là khá hay tránh xa sự xô bồ và lại rất gần gũi ” lúa” tới lạ thường. Một chút về việc làm, sắp tới, nhâm nhi chút cafe, ngẩng mặt lên trần mắt thả buâng quơ, cảm giác tĩnh lặng, chuổi cảm xúc cú chạy lòng vòng trong đầu theo tiếng nhạc dân gian lạ tai ấy.
Nhất định tôi còn quay trở lại nơi này bởi thấy một phần mình trong cái ” lúa ” ấy.
x. Hiển Blogkientruc.



















