Phong cách cafe Hà thành- bv Khuc tuy Du bên forum blogkientruc
Có lẽ đối với người dân miền Bắc, cái khoảnh khắc đẹp đẽ nhất trong năm đó chính là những ngày tháng mùa Thu. Và người ta thường ca ngợi về mùa thu Hà Nội với những nét đặc trưng riêng của nó như cây bàng lá đỏ, phố cổ rêu phong và hương hoa sữa nồng nàn bay trên phố. Nhưng bên cạnh đó, Hà Nội còn có những nét đẹp khác. Đó là những “di sản” về một nền văn hóa rất đỗi thú vị và cũng hết sức bình dân được cô đọng lại từ thời Pháp thuộc cho đến nay. Đó là văn hóa cafe Hà Nội với những quán cafe cũ đang len lỏi trong từng khu phố cổ. Những quán café vỉa hè thật nhỏ, không quá ồn ào, đầy sự lãng mạn, nhẹ nhàng và trầm lắng đó như đã trở thành một phần linh hồn của thành phố. Và có lẽ, cái khoảnh khắc để có thể thưởng thức cái văn hóa café đó một cách thú vị nhất đó chính là lúc này đây… Hà Nội, phố cổ một chiều thu. Quán vắng liêu xiêu ly café thật đắng…
Ảnh Mr.Lee
Chẳng thể nhớ nổi là từ khi nào, chỉ biết rằng từ khi còn bé tí tôi đã được nghe đến thật nhiều điều thú vị về café Hà Nội. Và có lẽ với những người lớn tuổi, những người sành café xưa chắc hẳn ai cũng thuộc lòng một câu nói, một lời xưng tụng dành riêng cho giới café Hà Nội ở độ thập niên những năm 80. Đó là “ Nhân – Nhĩ – Dĩ – Giảng ” Bốn cái tên nói lên sự danh tiếng của những quán café bậc nhất thời đó.
Cho đến nay, cùng với năm tháng và thời gian cũng đã có bao sự đổi thay. Nhiều quán cafe mới xuất hiện. Có quán thì ngày càng đông khách và phát triển rộng, có quán thì mất đi sự tiếng tăm và cũng mai một dần nhưng nếu nhìn một cách tổng quát thì café Hà Nội đều có một nét đặc trưng chung. Đó là những quán nhỏ với một khoảng không gian bé xíu trông ra vỉa hè. Không lòe loẹt, cũng chẳng mấy cầu kỳ. Bàn ghế thấp le te và đôi khi ly café bê ra chỉ được để trên một chiếc ghế bé cỏn con. Và cứ như thế, người ta ngồi đó rì rầm trao đổi và bàn bạc, chẳng ai ngó ngàng đến ai, rất riêng tư và cũng rất trầm lắng. Nhẹ nhàng bên những cốc café lúc sáng và nhộn nhịp mỗi lúc buổi chiều buông… Cứ như vậy, thói quen uống café đó đã ngấm sâu vào sinh hoạt của những người dân Hà Nội. Như trở thành thân thiết và gần gũi với mọi người Thủ Đô.
Về cá nhân có thể nói một cách chắc chắn rằng tôi thích uống café Hà Nội hơn cafe Sài Gòn. Vì ở Sài Gòn café có vẻ như là một thức uống đại trà. Họ thường pha chế cafe khá loãng, bỏ nhiều đường và đánh cho nổi bọt uống kèm với thật nhiều đá vụn, khi uống vị đắng thì ít nhưng vị ngọt thì nhiều. Với những cốc café như vậy tôi có thể uống đến dăm ba cốc, hệt như một thức uống giải khát không hơn. Nhưng với những quán cafe ở Hà Nội thì khác, phần lớn họ thường nhập café nguyên hạt về và tự chế biến, rang xay kèm theo đó là những cách thức pha chế và thủ thuật riêng của mỗi quán để tạo nên mùi thơm, tạo nên cái hương vị riêng cho mình. Ở mỗi bước để làm nên một ly café ngon đều quan trọng. Nếu như xay mịn quá thì café sẽ dễ bị khê và trở nên đắng gắt. Còn nếu xay thô quá thì vị sẽ nhạt và không có mùi thơm. Có nơi thì người ta dùng mỡ gà để rang café tạo mùi thơm ngây ngất, cũng có nơi người ta lại nhúng thêm một chút “sái” thuốc phiện vào café khi pha chế làm dậy mùi thơm và khi uống có vị đậm đặc hơn… Chỉ với “ngần ấy” giai đoạn và cách thức thì có thể lý giải được lý do tại sao tôi lại thích uống café HN hơn là café SG. Tuy nhiên vì ở mỗi vùng đều có khẩu vị và cách thức pha chế về café khác nhau nên tôi không thể nhận xét rằng café vùng nào ngon hơn vùng nào cả. Chỉ có thể nói rằng, tôi thích café Hà Nội.
Thực sự, tôi không thích lui tới những quán café sang trọng và sặc sỡ. Nếu không phải vì có việc hay phải tiếp một ai đó thì chắc chắn sự lựa chọn của tôi sẽ vẫn là những quán café cũ nằm kế nơi vỉa hè. Không phải vì nó rẻ mà đơn giản là vì nó là một thói quen, một sự thích thú cá nhân và là một bản sắc văn hóa của café Hà Nội… Đơn giản chỉ vậy thôi…
Tìm thấy đâu đó trên mạng những dòng tản văn…Khuc thuy Du forumblogkientruc.com




















