Fượt xế gửi Fượt ôm tương lai
Anh vừa đi một chuyến Mù Căng Chải về. Và chuyến đi này, cũng không có em bên cạnh. Nhưng anh tin chắc rằng, anh sẽ tìm thấy em, trong một chuyến đi nào đó, giữa những muôn ngàn chuyến đi đã trở thành đam mê, trở thành một phần máu thịt của mình. Khi đó, anh sẽ nhận ra rằng em có cùng nỗi đam mê với anh, và anh sẽ thấy rằng, anh cần em biết nhường nào.
Và nếu như lúc đó em cũng vẫn chỉ là một cô gái độc thân, hoặc em chưa yêu ai trong hàng ngàn chàng trai theo đuổi, thì anh sẽ là một trong số một ngàn chàng trai đó. Khi ấy, em có yêu anh không?
Rồi chúng ta sẽ cưới nhau vào một ngày đẹp trời nào đó. Đám cưới thật giản dị, thật giản dị thôi, anh thích thế, giữa những người bạn cùng sở thích, những người bạn thân nhất của anh và em, dù sao thì cũng không thể thiếu được những người thân.
Anh sẽ là người hạnh phúc nhất, nói nhiều, cười nhiều, và sảng khoái nhận những lời chúc của mọi người. Và em sẽ đi bên anh, nhưng lúc đó, em buồn hay vui, và em nghĩ gì nhỉ? Anh tin rằng lúc đó, nhìn vào mắt em anh sẽ có được câu trả lời.
Tuần trăng mật của hai đứa mình, anh sẽ đưa em đi khắp những nơi xa xôi nhất của tổ quốc. Bằng xe máy, như hai dân phượt chính hiệu. Sẽ mệt lắm đấy, nhưng anh sẽ kèm em. Và khi đi đường, anh sẽ hát cho em nghe. Nếu em mệt, có thể tựa đầu vào vai anh mà ngủ. Anh sẽ đi rất chậm, rất chậm thôi, để em được ngủ ngon.
Trên đường, anh và em sẽ gặp những cảnh núi rừng hùng vĩ bao la dựng vách thành, một bên là vực sâu hun hút, suối chảy quanh co, để cảm thấy mình nhỏ nhoi trước thiên nhiên, để thấy Tổ quốc mình đẹp đến nhường nào. Em sẽ nhìn thấy những cảnh sinh hoạt của bà con dân tộc thiểu số, và thấy rằng cuộc sống nơi đây khó khăn, đơn sơ và giản dị đến thế nào.
Em sẽ gặp những đứa trẻ dân tộc như nấm lùn lóc chóc, sặc sỡ váy hoa, mặt mũi chân tay lem luốc, không biết nói tiếng Kinh, sợ sệt khi gặp người lạ. Chúng mình sẽ lấy bánh kẹo trong ba lô, chia cho chúng, sẽ bế chúng trên tay. Nhìn ánh mắt thích thú hồn nhiên của chúng, em sẽ thấy lòng mình rất đỗi dịu dàng, nhưng cũng trào những nỗi đau không thể bù lấp nổi.
Ở những nơi mà chúng mình dừng chân, sẽ là những bản làng, thôn xóm nhỏ. Buổi tối, không có nhiều ánh đèn điện mà sẽ chỉ có sao trời và ánh trăng tràn khắp nẻo. Anh sẽ quấn thêm khăn cho em, kẻo lạnh. Và kể về những gì mà em thích thú thắc mắc. Anh tin rằng anh sẽ giải đáp được những câu hỏi đó của em, bởi em là tất cả.
Khi bình minh lên, anh và em sẽ lại tiếp tục lên đường, tới những nơi xa hơn nữa. Hẳn sẽ có rất nhiều điều để nói, phải không?
Còn bây giờ, anh sẽ lại tiếp tục vạch kế hoạch cho những chuyến đi. Để mong rằng trong một chuyến đi nào đó, ta tình cờ nhận ra nhau…
Blogkientruc th từ Blog Tiểu Vũ.




















chao fuot. minh la mot guide tren ho babe .gio minh huong dsn tu do cho moi khach co nhu cau tim hieu va thamquan ve ho babe > cung nhu vay minh cung co mot nha hang mot quan ca phe tren bo ho cung nhu nha nghi. nue cac ban muon hay can minh minh xe co mat
Cám ơn bác đã cho biết thông tin, bác để lại email, hay contact, cho anh em biết, có dịp sẽ nhờ vả bác